Phân tích nhân vật Phùng trong chiếc thuyền ngoài xa

Nguyễn Minh Châu có tác phẩm điển hình cho cả phong cách lẫn nghệ thuật là "Chiếc thuyền ngoài xa". Tác giả là một trong số các nhà văn mở tuyến đường nhân kiệt, tinh anh nhất cho văn học nước ta hiện giờ. Công đoạn đổi mới tư duy nghệ thuật chuyển trong khoảng cảm hứng sử thi lãng mạn sang cảm hứng sự thế đời thường đã được biểu lộ rõ ở. “Chiếc thuyền ngoài xa”. Ở tác phẩm này ông thật sự thành công với nghệ thuật thể hiện nhân vật, ông đã vun đắp được những nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc và Phùng là một nhân vật như thế.

Trong tác phẩm này, nhân vật Phùng là 1 người quý trọng và ham mê nghề nghiệp nhiếp ảnh của mình, anh được trưởng phòng giao nhiệm vụ chụp một bức ảnh thuyền và biển trong sương mù vào giữa tháng bảy để in trong bộ lịch năm sau. Chính vì muốn tìm đến các điều mới lạ và đẹp đẽ vì vậy Phùng đã tậu về vùng ven biển miền Trung nơi chiến trường xưa.

Để sở hữu được những khoảnh khắc và bức hình ăn ý, Phùng đã bỏ ra thời gian là 1 tuần lễ nghĩ suy tìm kiếm, mai phục mới chụp được 1 bức ảnh bằng lòng, 1 cảnh đắt trời cho.

Phùng còn là người nghệ sĩ sở hữu tâm hồn mẫn cảm, yêu thiết tha cái đẹp. Trước vẻ đẹp toàn bích của cảnh vật, tâm hồn người nghệ sĩ phát triển thành khó tả: “tôi trở nên bối rối, trong trái tim như có cái gì đấy bóp thắt vào…tôi tưởng như chính mình vừa tham dự vừa khám phá thấy cái chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy mẫu chốc lát trong ngần của tâm hồn. Trong giờ phút thăng hoa cùng chiếc đẹp anh cảm nhận mẫu đẹp chính là đạo đức”. Là nhân tình chiếc đẹp khi mà được chứng kiến được chạm vào vẻ đẹp đấy thì quả là một điều xuất sắc khó mang thể trình bày nổi.

Trong tác phẩm này, anh không chỉ là bồ mẫu đẹp mà lãnh đạm có mọi thứ mà còn là người căm ghét áp bức bất công, dám đối diện có loại ác và hành động chống lại chiếc ác. Sau phút ngỡ ngàng thấy dòng ác, diễn ra ngay trước mắt, Phùng đã phản xạ một cách bỗng nhiên như một tình nhân sự công bằng. Anh vội vàng vứt mẫu máy ảnh xuống đất chạy đến ngăn cản người đàn ông vũ phu.

Là người từng tranh đấu cho sự nghiệp giải phóng đất nước, phóng thích con người. Anh vẫn giữ ý kiến trong khoảng thời chiến tranh “cái xấu ắt là từ phía địch”, cho nên anh đã ngộ nhận “gã đàn ông vũ cu li kia hẳn là từng đi lính ngụy”, rồi đặt ra 1 nghi vấn “ lão ta trước hồi 75 có đi quân nhân ngụy không?”, Anh cho rằng hành động của anh là hành động của một người anh hùng “tôi nện hắn ta bằng tay ko nhưng cú nào ra cú đó, ko phải bằng bàn tay của 1 anh thợ chụp ảnh mà bằng bàn tay của một người lính đã từng mười năm cầm súng”..

Câu chuyện của người đàn bà ở tòa án thị xã đã giúp Phùng hiểu ra phổ biến điều. Lúc đầu anh thịnh nộ sau ấy lại cảm thông đau xót cho căn số của người phụ nữ. Trùng hợp Phùng hiểu ra đằng sau vẻ đẹp lãng mạn của loại thuyền là sự thực đầy tối tăm, hắc búa của thế cuộc. Cuộc sống luôn cất đựng những mặt sần sùi ko phải khi nào cũng là màu hồng. Người đàn ông ác nghiệt kia cũng chỉ là nạn nhân đáng thương của cảnh ngộ, người phụ nữ thô kệch, xấu xí đầy cam chịu ấy chính là người hiểu sâu sắc lẽ đời. Đồng thời người nào cũng nhìn thấy mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống, Nghệ thuật không thể tách rời cuộc sống mà phải chính là cuộc sống, gắn bó mật thiết với cuộc sống.

Sau khi khắc họa và tạo cảnh huống cho truyện, Phùng vượt bậc với tấm lòng âu lo, trắc ẩn về con người. Lúc nhiệm vụ đã hoàn thành anh đã khoác loại máy ảnh đi lang thang tới tận khuya để suy ngẫm. Phùng nhận ra 1 cái thuyền lưới vó đang đậu giữa phá trong cơn gió bão cấp 11. Ấy chính là biểu tượng của tấm lòng âu lo, trăn trở của Phùng về cuộc sống nhân sinh, cũng chính về tấm lòng ấy mà Phùng luôn nhìn thấy người nữ giới lam lũ bước ra trong khoảng bức tranh hoàn toàn tĩnh vật. Là người luôn luôn khao khát bùng cháy sắm tới và thèm khát dòng đẹp, nhưng anh ko về vậy mà quay lưng lại mang sự thật cuộc thế cho dù sự thật ấy phũ phàng, trần truồng. Điều đáng quý nhất ở Phùng là tấm lòng dành cho con người trong cuộc sống, mẫu nhìn của anh về người nữ giới hàng chài, chị em thằng Phát cho nên nhằm nhè niềm thông cảm trân trọng. Các tưởng câu chuyện chỉ mang bề nổi như vậy nhưng đằng sau ấy là cả 1 chủ ý của tác fake, cũng ngụ ý cho bí quyết nhìn đời nhìn người 1 bí quyết khác biệt sâu sắc.

Đọc truyện ngắn, Phùng hiện ra cộng có các nét đẹp của 1 nghệ sĩ ham mê cái đẹp, yêu thiết tha sự công bằng. Qua câu chuyện của người nữ giới ở tòa án huyện, anh nhìn thấy được phổ quát điều về hiện thực cuộc sống và trong khoảng đó sở hữu những phát hiện mới mẻ về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời. Cuộc đời và nghệ thuật mang mối quan hệ gần gũi mang nhau ko tách rời nhau.

>>> Xem thêm:

Chia sẻ bài này

Những bài viết mới xem

Bình luận về bài viết


Bản quyền và phát triển bởi Helios Việt Nam.